Cô giáo Đỗ Thị Thanh Minh – Một nghị lực sống phi thường

05/05/2023

-

admin

-

0 Bình luận

“Nghị lực và bền bỉ có thể chinh phục mọi thứ”, và tôi xin phép được mượn lời nói ấy để bắt đầu câu chuyện về một cô giáo, một người em mà tôi luôn yêu quý, thán phục về nghị lực vượt qua khó khăn, bệnh tật để được sống, cống hiến cho sự nghiệp trồng người. Đó là cô giáo Đỗ Thị Thanh Minh – Giáo viên Trường Tiểu học Xuân Đỉnh- quận Bắc Từ Liêm, thành phố Hà Nội.

Yêu và mong ước được làm cô giáo, được đứng trên bục giảng như thầy cô giáo của mình, tốt nghiệp cấp 3 cô theo đuổi chuyên ngành Giáo dục Tiểu học và tốt nghiệp Cao đẳng sư phạm năm 2001, một năm sau cô bắt đầu đi dạy. Cô thấy mình thật may mắn khi vừa ra trường đã tìm được công việc đúng với chuyên ngành và mong ước bấy lâu nay. Với dáng người nhỏ nhắn, cân đối cùng mái tóc dài quá vai phù hợp với khuôn mặt nhân hậu càng khiến người đối diện luôn cảm nhận được sự gần gũi, cởi mở, chân tình của cô. Cuộc sống, công việc cứ nhẹ nhàng trôi qua. Rồi cô lập gia đình, hạnh phúc vỡ òa với gia đình nhỏ của cô khi có thiên thần nhỏ ra đời. Ngôi nhà ba người tràn ngập niềm vui, tiếng cười và cả sự hạnh phúc.

Cuộc đời vốn không phải ai cũng có cuộc sống được như ý muốn, cô Minh cũng vậy. Cuộc sống hạnh phúc của cô trôi qua êm đềm, cho đến một ngày nhận thấy cơ thể đau nhức ngày càng nhiều, cô đi thăm khám và  biết mình bị bệnh Lupus ban đỏ – một loại bệnh hiếm gặp chỉ ở nữ giới và chưa có phương pháp chữa khỏi hoàn toàn. Dù rất buồn và lo lắng nhưng cô cũng dần vui vẻ chấp nhận sống với căn bệnh đó. Mong muốn sinh cho con gái có em bầu bạn tưởng như không thể vì căn bệnh ảnh hưởng rất nhiều đến việc sinh bé thứ 2. Sau bao cố gắng tưởng như không thể được đền đáp cho đến khi bạn thứ hai ra đời. Cô bắt đầu càng có niềm tin vào cuộc sống. Gia đình nhỏ luôn tràn ngập tiếng cười đã giúp cô Minh lạc quan, yêu cuộc sống hơn, sẵn sàng chiến đấu với căn bệnh và khó khăn cuộc sống.

Cô luôn chia sẻ, lan tỏa mọi điều tốt đến với mọi người. Cô thường chia sẻ những danh ngôn sống, những câu chuyện về tình người, đem đến cho mọi người những lời khuyên, lời động viên tích cực khi mọi người gặp khó khăn trong cuộc sống. Không chỉ vậy, bằng cả hành động, cô còn tham gia các nhóm thiện nguyện. Với  nhóm bệnh Lupus ban đỏ, cô động viên, chia sẻ, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn, bệnh nặng hơn. Đặc biệt, cô ủng hộ 200.000đ cho những người bệnh mà cô biết đến. Trong các đợt quyên góp ủng hộ, dưới sự vận động của cô, tập thể lớp luôn luôn ủng hộ cao nhất- nhì ở khối. Gần đây nhất là đợt quyên góp ủng hộ Qũy Vắc- xin, lớp của cô đã ủng hộ 3.200.000đ. Bản thân cô ủng hộ 1.100.000đ qua phường và cơ quan công tác. Có đợt ủng hộ người nghèo, cô cũng tham gia và ủng hộ 500.000đ. Cô là thành viên CLB thiện nguyện 14 chữ của Hà Nội, nấu cháo cho các bệnh nhân bệnh viện E. Không chỉ trong công tác thiện nguyện, trong cuộc sống cô thường giúp đỡ mọi người lúc khó khăn. Bản thân tôi luôn được truyền năng lượng tích cực từ chị. Với nghề giáo, cô luôn trân trọng, cống hiến hết mình vì các học trò thân yêu. Là giáo viên dạy khối 2 nhiều năm, lúc nào cô cũng tận tình, nhẹ nhàng chỉ bảo các con dù cuộc sống của cô còn nhiều nỗi lo và trăn trở. Có lần, khi đang giảng bài cho các con, cô mệt lịm đi, nhờ tôi trông lớp để cô lên phòng y tế nghỉ một lát. Nhìn cô đi không vững, tôi khuyên cô xin nghỉ rồi tới bệnh viện, nhưng không….với lòng yêu nghề, yêu các con, không yên tâm khi sợ trò nô đùa lại ngã. Cô nhất quyết nghỉ một lát rồi lại dạy và cho các con ăn cơm trưa bán trú tại trường. Tôi cảm nhận sự nhiệt huyết, trách nhiệm, yêu thương học sinh vô bờ của cô. Vì lẽ đó, cô luôn nhận được sự tin tưởng, trân trọng và yêu quý của phụ huynh, học sinh. Nhiều năm liền cô là giáo viên dạy giỏi. Mỗi kỳ Hội giảng, cô đều đạt kết quả cao. Mọi người vô cùng ngưỡng mộ người đồng nghiệp nghị lực, mặc dù ốm đau nhưng luôn hết mình trong mọi phong trào, hoạt động, luôn tâm huyết với nghề.

Tôi tin rằng qua bài viết này, không chỉ riêng tôi thấy trân trọng, khâm phục nghị lực của cô Minh. Mà với tất cả đồng nghiệp của tôi, bạn đọc cũng sẽ cảm nhận được tấm gương nhà giáo nghị lực ấy có sức mạnh phi thường, giàu lòng nhân ái như thế nào. Người em – người đồng nghiệp yêu quý giúp tôi vững tin hơn vào cuộc sống, tin vào những điều tốt đẹp, tin rằng dù có khó khăn thế nào thì sự nỗ lực, cố gắng sẽ được đền đáp.

Người viết: Nguyễn Thị Phương